Đó không phải lỗi kỹ thuật. Đó là nghệ thuật.

8
Bạn để ý không? Phim thập niên 90 có một “cái nhìn” rất riêng: tông màu hơi xanh lạnh, contrast cao, và nhất là luôn có một vài điểm sáng chói (hot spot) — thường là rim light hoặc hair light — ngay trong khung hình.
Đó không phải lỗi kỹ thuật. Đó là nghệ thuật.
1. FILM STOCK & MÀU XANH ĐẶC TRƯNG
Thập niên 90, hầu hết phim được quay trên tungsten-balanced stocks — Kodak EXR 5248 (200T) và 5296 (500T) — có cân bằng trắng ở 3200K. Khi quay dưới ánh sáng daylight hoặc đèn huỳnh quang mà không gắn filter 85 correction, phim tự nhiên ngả xanh.
Đó là lý do “Se7en”, “The Matrix”, “Heat” có tông màu cool đặc trưng — không phải do color grading (vì thời đó grading còn rất hạn chế), mà là chủ ý của DP khi chọn stock + lighting.
2. HARD LIGHT & HOT SPOT
90s chưa có LED panel, chưa có softbox khổng lồ. Ánh sáng chủ yếu từ đèn tungsten Fresnel (Arri, Mole-Richardson) chiếu trực tiếp — không diffusion. Chính vì vậy:
– Shadow rất hard, đường cắt sáng/tối rõ ràng
– Rim light rất mạnh — tạo viền sáng quanh nhân vật
– “Hot spot” trong khung hình — có thể là hair light, có thể là điểm sáng vô tình trong background — tạo chiều sâu
Technicolor từng gọi đây là “the kiss of light” — một tia sáng nhỏ nhưng đủ để mắt người xem bị hút vào.
3. TẠI SAO KHÔNG QUAY NHƯ THẾ NỮA?
Đơn giản: công nghệ thay đổi.
– Film ISO thấp (50-500) → buộc phải chiếu sáng mạnh
– Digital camera ngày nay ISO 3200+ → quay thiếu sáng vẫn sạch → soft light lên ngôi
– LED panel dễ dùng hơn tungsten Fresnel (mát, rẻ, dim được)
– Nhưng vô tình — chúng ta mất đi cái look “hard contrast + rim light” của 90s
4. MUỐN TÁI HIỆN LẠI?
Không khó:
– Dùng tungsten Fresnel thay vì LED
– ISO thấp (200-400) — forced phải chiếu sáng
– WB 3200K hoặc 4300K để lấy tông cool
– Rim light mạnh — gấp 2-3 stop so với key
– Để grain tự nhiên — không denoise

Main Menu